Tôi đã dành nhiều năm cố gắng hiện diện nhiều hơn. Ứng dụng thiền định. Hơi thở. Khóa học chánh niệm. Mỗi phần tự giúp đỡ đều có một phiên bản của lời khuyên này. Và mỗi lần, tôi đều kết thúc với cảm giác mình đang thất bại trong việc hiện diện.
Sau đó tôi đọc bài luận “Trở thành Bạn là” của Alan Watts và nhận ra một điều kỳ lạ. Vấn đề không phải là tôi không thể hiện diện. Vấn đề là tôi nghĩ hiện diện là điều gì đó đặc biệt.
Nó không phải. Khoảnh khắc bình thường chính là điểm.
Hiện tại Vĩnh hằng Không phải là Đích đến
Watts viết: “Cuộc sống chỉ tồn tại ở khoảnh khắc này, và trong khoảnh khắc này nó là vô tận và vĩnh hằng.”
Nghe có vẻ thần thánh. Nhưng ông đưa ra một quan sát đơn giản. Quá khứ không tồn tại. Tương lai không tồn tại. Chỉ có khoảnh khắc này. Luôn luôn như vậy. Luôn luôn sẽ như vậy.
Bạn không thể thoát khỏi nó. Bạn không thể nắm bắt nó. Nó không ở đâu đó bạn đến. Nó là nơi bạn đã ở.
Sai lầm là nghĩ rằng hiện tại là trạng thái bạn đạt được qua thực hành. Như một cấp độ trong trò chơi bạn mở khóa sau đủ giờ thiền định. Nhưng hiện tại không phải là cấp độ. Nó là mặt đất. Bạn đang đứng trên nó.
Đạo là gì
Watts trích dẫn một cuộc đối thoại Thiền. Một học viên hỏi thầy: “Đạo là gì?” Thầy trả lời: “Cuộc sống hàng ngày là Đạo.” Học viên hỏi: “Làm sao để hòa hợp với nó?” Thầy nói: “Nếu bạn cố gắng hòa hợp với nó, bạn sẽ rời xa nó.”
Đây là nghịch lý. Thứ bạn đang tìm kiếm là thứ bạn đang làm trong khi tìm kiếm nó. Bạn không thể đến gần hiện tại hơn vì bạn chưa bao giờ rời xa nó. Bạn chỉ có thể nhận ra rằng bạn đã ở đây.
Sự nhầm lẫn giữa bản đồ và lãnh thổ áp dụng ở đây. Tất cả các giáo lý tâm linh, tất cả các kỹ thuật thiền định, tất cả các khuôn khổ tự giúp đỡ đều là bản đồ. Chúng chỉ vào lãnh thổ. Nhưng chúng ta cứ nhìn chằm chằm vào bản đồ và quên nhìn xuống mặt đất dưới chân.
Bài kiểm tra Lọ Muối
Watts kể một câu chuyện về những người trong nhà hàng thảo luận về thực tại. Một trong số đó được hỏi thực tại là gì. Anh ta nhún vai và chỉ vào lọ muối.
Không ai hiểu anh ta. Họ đều đang tìm kiếm một loại tồn tại đặc biệt. Họ nghĩ thực tại là một khái niệm siêu hình, thứ bạn tiếp cận qua trạng thái thay đổi hay nghiên cứu sâu. Nhưng câu trả lời của người đàn ông đơn giản. Thực tại là bất cứ thứ gì tồn tại. Lọ muối. Cái bàn. Những người đang nói chuyện.
Chúng ta mắc cùng một sai lầm ngày nay. Chúng ta nghĩ hiện diện có nghĩa là có một trải nghiệm sâu sắc. Ánh sáng trôi. Ranh giới tan biến. Thống nhất vũ trụ. Nhưng Watts nói mục tiêu ở đây. Nó là trải nghiệm hiện tại này, đúng như nó vốn có. Ngay cả khi nó nhàm chán. Ngay cả khi nó đau đớn. Ngay cả khi nó chỉ là rửa bát.
Tại sao Chúng ta Bỏ lỡ Nó
Nếu hiện tại rõ ràng đến vậy, tại sao chúng ta bỏ lỡ nó?
Vì chúng ta luôn nghĩ về khoảnh khắc tiếp theo. Chúng ta ăn trong khi kiểm tra điện thoại. Chúng ta đi bộ trong khi lên kế hoạch cho ngày. Chúng ta lắng nghe trong khi hình thành câu trả lời. Chúng ta không bao giờ hoàn toàn ở trong khoảnh khắc vì quá bận cố gắng đến đâu đó khác.
Watts nói: “Nồi canh được canh giữ không bao giờ sôi.” Nếu bạn cố gắng quan sát tâm trí mình tập trung, nó sẽ không tập trung. Nếu bạn cố gắng ép buộc bản thân hiện diện, bạn sẽ vắng mặt. Nỗ lực bản thân chính là trở ngại.
Đây là lý do tại sao những thói quen đơn giản thường hiệu quả hơn các thực hành mãnh liệt. Khi bạn biến hiện diện thành một công việc nhàm chán, bạn củng cố ý tưởng rằng nó không phải là trạng thái tự nhiên của bạn. Nhưng nó là. Bạn đã hiện diện trước khi học được lo lắng. Bạn sẽ hiện diện sau khi dừng lại.
Chiếc bè và Mặt trăng
Watts sử dụng một hình ảnh khác. Tôn giáo và triết học giống như một chiếc bè dùng để qua sông. Một khi bạn đến bờ bên kia, bạn để chiếc bè lại phía sau. Bạn không mang nó trên lưng.
Hầu hết chúng ta bị mắc kẹt trên chiếc bè. Chúng ta tiếp tục nghiên cứu chiếc bè. Chúng ta tranh cãi về chiếc bè nào là tốt nhất. Chúng ta tham gia các nhóm dựa trên sở thích về chiếc bè. Nhưng chiếc bè chưa bao giờ là đích đến. Nó chỉ là công cụ để đưa bạn đến đâu đó.
Đích đến là mặt trăng. Thực tại. Khoảnh khắc bình thường. Và bạn không thể nhìn thấy mặt trăng trong khi nhìn chằm chằm vào chiếc bè.
Điều này áp dụng cho mọi thực hành tâm linh, bao gồm cả chánh niệm. Nếu bạn sử dụng chánh niệm để trở nên chánh niệm hơn, bạn vẫn đang trên chiếc bè. Thực hành nên biến mất vào cuộc sống. Khi tôn giáo trở nên thực tế và hiệu quả, nó biến mất.
Điều Nên Làm Thay vào đó
Watts có một câu trả lời trực tiếp cho điều này.
Watts nói: “Cách duy nhất để tập trung là tập trung.” Nghe có vẻ vòng vo cho đến khi bạn nhận ra ý ông là dừng nghĩ về việc tập trung. Chỉ làm thôi.
Nếu bạn đang ngồi, hãy ngồi. Nếu bạn đang đi bộ, hãy đi bộ. Nếu bạn đang suy nghĩ, hãy suy nghĩ. Nhưng đừng suy nghĩ và phản ánh không cần thiết, ám ảnh, theo thói quen thần kinh.
Trong Thiền, họ gọi đây là tâm trí rò rỉ. Giống như một thùng gỗ cũ với các đường may hở không thể chứa đựng chính nó. Suy nghĩ của bạn tràn ra mọi hướng vì bạn quá bận suy nghĩ về suy nghĩ.
Giải pháp không phải là nắp chặt hơn. Đó là nhận ra lỗ rò và để nó yên. Nhận ra đã đủ. Khoảnh khắc bạn nhận ra bạn đang suy nghĩ về suy nghĩ, bạn đã hiện diện.
Ảo tưởng về Con đường Tâm linh
Chúng ta thích ý tưởng về con đường tâm linh vì nó cho chúng ta thứ gì đó để làm. Một hành trình có khởi đầu, giữa và kết thúc. Một ngọn núi để leo. Một trạng thái để đạt được.
Nhưng Watts nói không có con đường. Không có ngọn núi. Chỉ có cái này. Và càng tìm kiếm, bạn càng thuyết phục bản thân rằng thứ bạn muốn ở đâu đó khác.
Đây là lý do tại sao mọi người dành hàng thập kỷ trên các con đường tâm linh và vẫn cảm thấy chưa trọn vẹn. Họ đang tìm kiếm thứ gì đó phi thường trong một cuộc sống đã phi thường, chỉ là bình thường.
Bốn thói quen của hạnh phúc chỉ vào một hướng tương tự. Biết ơn, vận động, kết nối, hiện diện. Không phải vì đây là những thực hành kỳ lạ. Mà vì chúng đưa bạn trở lại những gì đã ở đây.
Câu hỏi Thường gặp
Điều này có nghĩa là thiền định vô dụng không?
Không. Thiền định có thể hữu ích như một chiếc bè. Nó có thể giúp bạn thấy bản chất của tâm trí. Nhưng nếu bạn tiếp tục mang chiếc bè sau khi qua sông, nó trở thành một gánh nặng. Sử dụng nó. Sau đó buông bỏ nó.
Nếu khoảnh khắc bình thường của tôi đau đớn?
Đau đớn vẫn là một khoảnh khắc. Nó vẫn là thật. Kháng cự lại đau đớn đưa bạn xa thực tại hơn, không phải gần hơn. Khoa học thần kinh về cảm xúc cho thấy rằng cảm giác hoàn thành chu kỳ khi bạn để chúng yên. Khổ đau đến từ sự kháng cự, không phải từ chính cảm giác.
Làm sao tôi biết mình thực sự hiện diện hay chỉ đang nghĩ về việc hiện diện?
Bạn sẽ biết qua chất lượng sự chú ý của mình. Khi bạn thực sự hiện diện, không có người kể chuyện bên trong bình luận về trải nghiệm. Chỉ có trải nghiệm. Nếu bạn đang nghĩ “Tôi đang hiện diện ngay bây giờ,” bạn không phải. Nhưng điều đó cũng ổn. Việc nhận ra là đủ.
Có sự khác biệt giữa hiện diện và chánh niệm không?
Chánh niệm là một kỹ thuật. Hiện diện là điều còn lại khi kỹ thuật tan biến. Bạn có thể thực hành chánh niệm để đến hiện diện. Nhưng hiện diện không cần chánh niệm. Nó đã ở đây.
Còn mục tiêu và tham vọng? Tôi nên từ bỏ chúng không?
Không. Bạn có thể có mục tiêu và vẫn hiện diện. Sự khác biệt là liệu mục tiêu có đang điều khiển cuộc sống bạn không. Nếu bạn tập trung quá nhiều vào tương lai đến mức không thể tận hưởng hiện tại, mục tiêu đã trở thành một bạo chúa. Nếu mục tiêu là một hướng đi chứ không phải một yêu cầu, thì ổn.
Tại sao mọi người làm điều này nghe có vẻ phức tạp?
Vì sự phức tạp bán sách. Vì giáo viên cần học viên. Vì thị trường tâm linh phát triển dựa trên ý tưởng rằng thứ bạn muốn ở đâu đó khác, và bạn cần sự giúp đỡ của họ để đến đó. Nhưng bạn không cần.
Thực hành Không phải là Thực hành
Watts thích nói rằng cách duy nhất để bước vào trạng thái tập trung là đột ngột. Không chậm trễ hay do dự. Chỉ làm thôi.
Nghe có vẻ mâu thuẫn. Làm sao bạn có thể chỉ làm mà không cố gắng làm? Nhưng ý ông là dừng đàm phán với chính mình. Dừng lên kế hoạch. Dừng chuẩn bị. Chỉ nhìn vào thứ trước mặt bạn.
Một lọ muối. Một cái cây. Một khuôn mặt. Ánh sáng trên tường. Bất cứ thứ gì ở đó. Nhìn nó trực tiếp. Không qua suy nghĩ. Không qua ký ức. Không qua so sánh. Chỉ nhìn.
Thế thôi. Nó mất một giây. Nếu tâm trí bạn lang thang, hãy quay lại. Không phải như một thất bại. Chỉ như khoảnh khắc tiếp theo.
Thực hành nhận ra không phải là trở thành người luôn bình tĩnh. Đó là nhận ra khi bạn không bình tĩnh, và không biến nó thành một vấn đề.
Điều Thực sự Ở Đây
Lần tới bạn bắt gặp bản thân đang tìm kiếm thêm, hãy dừng lại. Nhìn xung quanh. Căn phòng bạn đang ở. Những âm thanh bạn nghe. Những cảm giác trong cơ thể bạn. Những suy nghĩ qua tâm trí bạn.
Đây là nó. Đây là hiện tại vĩnh hằng. Không phải vì nó hoàn hảo. Mà vì nó là thật. Và đó là thứ duy nhất từng tồn tại.
Bạn không cần trở thành bạn là. Bạn đã là. Việc tìm kiếm là thứ duy nhất khiến nó có vẻ khác.
Dừng tìm kiếm. Khoảnh khắc đã ở đây. Và nó hơn cả đủ.


