Tôi từng nghĩ thiền định là về việc có những suy nghĩ tốt hơn. Bình tĩnh hơn. Tâm linh hơn. Tôi đã sai. Thiền định không phải là thay đổi những gì bạn nghĩ. Nó là về việc nhận ra rằng bạn đang nghĩ ngay từ đầu.
Alan Watts, lấy cảm hứng từ Yoga Sutra của Patanjali, diễn đạt một cách đơn giản:
Ở đầu Yoga Sutra, Patanjali mô tả yoga là việc tự động dừng sự bồn chồn của tư duy. Tư duy là nói chuyện với chính mình, hay tự tính toán với chính mình, và nó là thói quen đối với hầu hết chúng ta.
Nói chuyện với chính mình. Đó là tư duy là gì. Không phải lý luận sâu sắc, trừu tượng chúng ta thích tưởng tượng. Chỉ là một dòng liên tục lời nói nội tâm. Bình luận. Kể chuyện. Lo lắng. Lập kế hoạch. Tái hiện các cuộc trò chuyện. Tưởng tượng tương lai sẽ không bao giờ xảy ra.
Watts chỉ ra rằng nếu bạn nói to bằng miệng nhiều bằng nửa bạn nói với chính mình nội tâm, mọi người sẽ nghĩ bạn bị điên. Nhưng vì âm thanh bên trong đầu bạn, nó được coi là bình thường.
Câu hỏi không ai hỏi về thiền định
Khi người phương Tây nghe ai đó thực hành thiền định, họ hỏi: “Bạn thiền định về điều gì?” Câu hỏi này, Watts nói, không có ý nghĩa với người Phật giáo hay Hindu.
Bạn không thiền định về bất cứ điều gì, nhiều hơn là bạn hít thở về bất cứ điều gì. Bạn hít thở, và theo cách tương tự, bạn thiền định. Động từ theo cách nào đó là không có tân ngữ.
Thiền định không phải là tập trung vào thứ gì đó cụ thể. Nó không phải là tập trung vào một mantra hay hình dung một hình ảnh hay phân tích một công án. Những thứ đó có thể là điểm vào. Nhưng thực hành thực sự đơn giản hơn và khó hơn: dừng lời độc thoại nội tâm.
Tôi trải nghiệm điều này rõ ràng trong một khóa thiền định. Giáo viên nói: “Trong mười phút tới, đừng nghĩ một suy nghĩ nào.” Tất nhiên, trong hai giây tôi đang nghĩ về chỉ dẫn. Rồi tôi nghĩ về việc thất bại với chỉ dẫn. Rồi tôi nghĩ về việc điều này trở nên meta như thế nào.
Điểm không phải là thành công. Điểm là xem tâm trí nghiện ngập lời nói của chính nó như thế nào.
Tại sao việc dừng lại khó đến vậy
Cuộc trò chuyện nội tâm không phải là tùy chọn. Nó là bắt buộc. Tâm trí tạo ra suy nghĩ giống như tim tạo ra nhịp đập. Bạn không thể ra lệnh cho nó dừng lại.
Nhưng có một điều Watts và Patanjali đều hiểu: bạn không cần dừng suy nghĩ bằng sức mạnh. Chúng dừng lại một cách tự nhiên khi bạn ngừng nuôi chúng.
Hầu hết suy nghĩ của chúng ta không phải là phản ứng với thực tế. Nó là phản ứng với suy nghĩ trước đó. Một suy nghĩ kích hoạt suy nghĩ khác, kích hoạt suy nghĩ khác, trong một chuỗi vô tận. Patanjali gọi đây là “sự bồn chồn của tư duy” (vritti trong tiếng Phạn). Yoga là sự làm dịu đi của sự bồn chồn đó.
Không phải bằng cách kìm nén nó. Bằng cách nhìn thấy nó rõ ràng.
Một thí nghiệm đơn giản
Hãy thử điều này ngay bây giờ. Dừng đọc một chút. Nhận ra điều gì đang xảy ra trong đầu bạn. Có một giọng bình luận về bài tập này không? Có một giọng nói “tôi không có giọng nói” không? Có một giọng phân tích xem bạn có đang làm đúng không?
Giọng nói đó là tư duy. Và việc bạn nhận ra nó có nghĩa là điều quan trọng: có nhận thức đằng sau giọng nói. Người nhận ra tư duy không phải là chính tư duy đó.
Watts chỉ ra sự phân biệt giữa suy nghĩ và nhận thức. Suy nghĩ đến và đi. Nhận thức còn lại. Thiền định là chuyển danh tính của bạn từ cái đầu tiên sang cái thứ hai.
Giá trị thực tế của việc im lặng
Khi tôi dành ít thời gian nói chuyện với chính mình hơn, một vài điều thay đổi.
Tôi lắng nghe tốt hơn. Không chỉ với mọi người, mà còn với môi trường. Âm thanh trở nên phong phú hơn. Khoảng trống giữa âm thanh có thể nhận thấy được. Thế giới không phải là nền cho bình luận của tôi. Nó là sự kiện chính.
Tôi phản ứng chậm hơn. Hầu hết phản ứng cảm xúc được khuếch đại bởi bình luận nội tâm. Ai đó nói điều gì đó, và rồi giọng nói thêm: “Thật bất lịch sự. Họ luôn làm vậy. Tại sao họ làm vậy?” Đến khi bình luận kết thúc, bạn đã tức giận. Không có bình luận, cú đốt ban đầu tự mờ đi.
Tôi thưởng thức mọi thứ nhiều hơn. Bạn có bao giờ nhận ra rằng những khoảnh khắc dễ chịu nhất thường là những lúc tư duy dừng lại? Một hoàng hôn đẹp. Một bản nhạc. Tình dục tốt. Cười với bạn bè. Những khoảnh khắc này đáng nhớ chính xác vì cuộc trò chuyện nội tâm tạm dừng.
Liên kết nội bộ
Điều này liên quan đến vô tâm, khái niệm Zen của vô tâm nơi hành động chảy mà không bị can thiệp bởi suy nghĩ.
Thực hành dừng lời ồn ào nội tâm cũng liên quan đến vô vi, nơi nỗ lực tự nhiên nảy sinh mà không gắng ép.
Và khoảnh khắc bình thường là điểm khám phá điều gì có sẵn khi bạn dừng đắp thực tế lên với bình luận.
FAQ
Thiền định có nghĩa là tôi không bao giờ nên nghĩ không? Không. Tư duy hữu ích. Bạn cần nó để lập kế hoạch, phân tích, giao tiếp. Thực hành là về khả năng dừng lại khi tư duy không cần thiết, không phải về việc loại bỏ nó vĩnh viễn.
Làm sao tôi dừng tư duy trong thiền định? Bạn không dừng nó. Bạn nhận ra nó. Chính sự nhận ra tạo ra khoảng cách. Theo thời gian, tư duy tự nhiên lắng xuống. Cố gắng dừng tư duy chỉ là thêm tư duy nữa.
Độc thoại nội tâm có giống với ý thức không? Không. Độc thoại nội tâm là nội dung trong ý thức. Chính ý thức là không gian mà độc thoại xuất hiện. Bạn là không gian, không phải nội dung.
Tôi có thể thực hành điều này mà không ngồi thiền định không? Có. Đi bộ, rửa bát, hay bất kỳ hoạt động lặp lại nào đều hoạt động. Điều quan trọng là nhận ra khi bạn bắt đầu nói chuyện với chính mình và nhẹ nhàng trở lại sự chú ý đến chính hoạt động đó.
Mọi người đều có độc thoại nội tâm không? Một số người không có. Nghiên cứu cho thấy độc thoại nội tâm thay đổi đáng kể giữa các cá nhân. Nhưng mọi người đều trải nghiệm sự bồn chồn của tư duy dưới một số hình thức: hình ảnh, cảm giác, thôi thúc, hay lời nói.
Bài Viết Liên Quan
Thiền định không có mục đích
Tôi ngồi xuống thiền định sáng nay. Không phải để đạt giác ngộ. Không phải để giảm căng thẳng. Không phải để cải thiện sự tập trung. Chỉ để ngồi. Và nó cảm thấy hoàn toàn khác biệt so với mọi lần khác tôi thiền định với một mục tiêu trong tâm.
Đọc ThêmTại sao Cố gắng Sửa chữa Bản thân Lại là Vấn đề
Tôi từng nghĩ tự cải thiện là một đường thẳng. Đọc sách, làm theo các bước, trở nên tốt hơn. Nhưng càng cố gắng, tôi càng cảm thấy bế tắc. Sau đó tôi đọc bài luận “Nghịch lý của Sự từ bỏ Bản thân” của Alan Watts, và có một điều gì đó bật sáng.
Đọc ThêmNishkarma: Tại sao buông bỏ kết quả thay đổi mọi thứ
Tôi từng đo lường mọi thứ bằng kết quả. Buổi tập có đáng không? Tôi viết đủ chữ chưa? Cuộc trò chuyện có diễn ra tốt không? Mọi thứ đều là một giao dịch, một phương tiện để đạt đến mục đích. Rồi tôi gặp một từ từ Bhagavad Gita mà Alan Watts đã nói về: nishkarma. Nó thay đổi cách tôi nhìn gần như mọi thứ.
Đọc Thêm