Skip to content

Tại Sao Cố Gắng Sửa Chữa Bản Thân Lại Là Vấn Đề

Tôi từng nghĩ tự cải thiện là một đường thẳng. Đọc sách, làm theo các bước, trở nên tốt hơn. Nhưng càng cố gắng, tôi càng cảm thấy bế tắc. Sau đó tôi đọc bài luận “Nghịch lý của Sự từ bỏ Bản thân” của Alan Watts, và có một điều gì đó bật sáng.

Vấn đề không phải là bạn không cố gắng đủ. Vấn đề là phần bạn đang cố gắng sửa chữa chính là phần cần được sửa chữa.

Cạm bẫy Tự cải thiện

Chúng ta sống trong một nền văn hóa ám ảnh bởi việc trở nên tốt hơn. Theo dõi thói quen, thói quen buổi sáng, hệ thống năng suất, sách tự giúp đỡ. Thông điệp luôn giống nhau: có một phiên bản của bạn chưa đủ tốt, và công việc của bạn là trở thành phiên bản tốt hơn đó.

Nghe có vẻ truyền cảm hứng. Nhưng Watts chỉ ra một vấn đề cơ bản trong logic này. Cái tôi muốn cải thiện chính là cái tôi bị lỗi. Bạn đang yêu cầu một công cụ hỏng để sửa chữa chính nó.

Tiếng nói trong đầu bạn nói “Tôi cần kỷ luật hơn” chính là tiếng nói trì hoãn. Phần nói “Tôi cần tự tin hơn” chính là phần cảm thấy bất an. Bạn không thể giải quyết vấn đề từ bên trong vấn đề.

Đây không phải là lý do để bỏ cuộc. Đây là lý do để nhìn thấy trò chơi một cách khác.

Con Muỗi và Con Bò Sắt

Watts sử dụng một hình ảnh từ Phật giáo Thiền. Ông so sánh nỗ lực siêu việt bản thân với một con muỗi cố gắng cắn một con bò sắt. Con muỗi là bạn, với tất cả ý chí và nỗ lực của mình. Con bò sắt là phần trong bạn không thể thay đổi chỉ bằng nỗ lực.

Dù con muỗi cố gắng đến đâu, nó cũng không thể xuyên qua lớp da của con bò. Và khoảnh khắc con bò cuối cùng hoàn toàn từ chối vòi của con muỗi, sự thay đổi xảy ra. Không phải vì con muỗi thắng, mà vì nó nhận ra mình không thể thắng.

Nghe có vẻ nản lòng. Nhưng Watts nói điều này thực sự hữu ích. Việc nhận ra bạn không thể thay đổi bản thân qua nỗ lực chính là thứ thay đổi bạn. Đó là cái chết của ảo tưởng kiểm soát của cái tôi.

Những người thay đổi đáng kể không đưa ra tuyên bố nào về nỗ lực của chính mình. Họ nghĩ về bản thân như người lười biếng và may mắn. Nếu họ làm điều gì đó, thì đó thật đơn giản đến mức ai cũng có thể làm. Họ chỉ nhận ra một sự thật phổ quát: bạn không phải là chủ nhân của các quá trình của chính mình.

Tại sao Chấp nhận Bản thân Cũng là Cạm bẫy

Đây là nơi mọi thứ trở nên phức tạp. Nếu cố gắng cải thiện bản thân là vấn đề, điều đó có nghĩa là bạn nên chấp nhận bản thân như hiện tại?

Không hẳn. Watts cẩn thận chỉ ra rằng chấp nhận bản thân có thể trở thành một hình thức khác của tự cải thiện. Mọi người cố gắng chấp nhận bản thân để trở nên khác biệt. Họ cố gắng buông bỏ để có được sự tự trọng nhiều hơn. Họ cố gắng buông bỏ để đạt được một số trải nghiệm tâm linh.

Ham muốn chấp nhận bản thân vẫn là một hình thức của lợi ích bản thân. Bạn vẫn đang cố gắng đạt được thứ gì đó. Phần bạn muốn chấp nhận bạn chính là phần cần được chấp nhận.

Đây là ý nghĩa của Watts khi nói sự từ bỏ bản thân và chấp nhận bản thân là tên gọi cho cùng một thứ: lý tưởng không có con đường nào dẫn đến, nghệ thuật không có kỹ thuật nào để thực hiện.

Cái Tôi Không phải là Kẻ thù

Điều này không có nghĩa là cái tôi xấu và nên bị phá hủy. Cái tôi là một tiểu thuyết xã hội, một công cụ hữu ích để điều hướng cuộc sống xã hội. Bạn cần nó để giữ việc làm, để có mối quan hệ, để hoạt động trong thế giới.

Vấn đề là nhận dạng quá mạnh vào nó. Khi bạn tin rằng cái tôi là bản thân thật của bạn, mọi lời chỉ trích đều giống như một cuộc tấn công vào sự tồn tại của bạn. Mỗi sai lầm trở thành một thảm họa. Bạn dành cả đời để bảo vệ một câu chuyện về con người mình.

Cách tiếp cận tai nạn có kiểm soát đối với cuộc sống nắm bắt điều tương tự. Bạn lái, nhưng không bám chặt vào vô-lăng. Bạn chuẩn bị, nhưng không hoảng loạn khi mọi thứ đi quá xa kịch bản. Nỗ lực là thật, nhưng sự gắn bó với kết quả thì không.

Điều Thực sự Thay đổi Bạn

Nếu nỗ lực và chấp nhận đều thất bại, còn lại gì?

Watts đề xuất rằng sự thay đổi xảy ra khi bạn nhận ra sự không thể thay đổi bản thân. Đó không phải là trạng thái tương lai bạn đạt được qua thực hành. Đó là một sự thật hiện tại bạn vấp phải khi bạn ngừng kháng cự.

Đây là lý do tại sao nhiều người có khoảnh khắc đột phá trong khủng hoảng. Một vấn đề sức khỏe, một công việc bị mất, một mối quan hệ tan vỡ. Thứ gì đó làm vỡ ảo tưởng rằng bạn đang kiểm soát. Trong khoảnh khắc đó, cái tôi chết khi nhận ra sự bất lực của chính nó.

Nhưng bạn không cần một cuộc khủng hoảng. Bạn có thể thực hành điều này theo những cách nhỏ. Khi bạn nhận thấy tiếng nói cố gắng sửa chữa bạn, chỉ cần nhận thấy nó. Đừng chiến đấu với nó. Đừng phân tích nó. Xem nó như một sự kiện tinh thần, không phải một mệnh lệnh.

Khoa học thần kinh về điều chỉnh cảm xúc cho thấy rằng cảm xúc hoàn thành công việc của chúng khi bạn để chúng yên. Kháng cự chỉ làm chúng mạnh hơn. Nguyên tắc tương tự áp dụng ở đây. Càng cố gắng sửa chữa bản thân, bạn càng trở nên phân mảnh.

Phương tiện Khéo léo

Watts sử dụng khái niệm Phật giáo upaya, hay phương tiện khéo léo. Ý tưởng rằng các thầy giáo sử dụng các giới luật không thể thực hiện để dẫn học sinh đến một sự thật không thể đạt được trực tiếp.

“Tìm thấy bản thân bằng cách mất bản thân” không phải là hướng dẫn từng bước. Đó là một nghịch lý được thiết kế để kiệt sức nỗ lực của bạn. Khi bạn cuối cùng từ bỏ việc cố gắng, bạn khám phá ra thứ vốn đã ở đó.

Đây là lý do tại sao những thay đổi tư duy đơn giản thường tạo ra kết quả lớn hơn các chương trình tự cải thiện phức tạp. Sự phức tạp thường là một biện pháp phòng thủ chống lại sự thật đơn giản rằng bạn đã trọn vẹn từ đầu.

Câu hỏi Thường gặp

Điều này có nghĩa là tôi không nên đặt mục tiêu hay làm việc trên bản thân?

Không. Điều này có nghĩa là năng lượng đằng sau mục tiêu quan trọng. Nếu bạn sửa chữa bản thân vì cảm thấy không đủ, đó là cái tôi đang hoạt động. Nếu bạn học một kỹ năng vì nó thu hút bạn, thì đó là khác. Hành động có thể giống nhau. Động lực thì không.

Kỷ luật bản thân vô dụng rồi sao?

Không hề. Kỷ luật thắng động lực khi nói đến hành động nhất quán. Nhưng kỷ luật không yêu cầu tự ghét bỏ. Bạn có thể xây dựng thói quen mà không tin rằng có điều gì đó sai với bạn. Cấu trúc giúp ích. Câu chuyện về việc cần phải sửa chữa bản thân thì không.

Sự khác biệt giữa tự cải thiện và siêu việt bản thân là gì?

Tự cải thiện hoạt động trong khuôn khổ của cái tôi. Nó nói “Tôi không đủ tốt, và tôi sẽ trở nên đủ tốt.” Siêu việt bản thân nhìn thấu khuôn khổ. Nó nói “cái ’tôi’ này là một câu chuyện, và người kể câu chuyện không phải là bạn.”

Làm sao để tôi ngừng cố gắng quá nhiều?

Bắt đầu bằng cách nhận ra khi bạn đang cố gắng. Nhận ra đã là một hình thức dừng lại. Sau đó hỏi: ai đang cố gắng? Tìm kiếm người ở trung tâm của nỗ lực. Bạn có thể sẽ không tìm thấy ai ở đó. Chỉ có sự cố gắng đó.

Tôi có thể chỉ làm không và mong đợi thay đổi không?

Không. Nhưng hành động không phải là điều bạn nghĩ. Bạn không thể ý chí mình thành sự biến đổi. Nhưng bạn có thể tạo điều kiện cho nó. Bạn có thể đọc, thực hành, phản ánh và xuất hiện. Sự thay đổi xảy ra khi nỗ lực tan biến.

Nếu tôi đã thử mọi thứ và không có gì hiệu quả?

Đó có thể là tình huống tốt nhất có thể. Khi bạn đã thử mọi phương pháp và kỹ thuật, và không có gì sửa chữa được bạn, bạn có thể cuối cùng khám phá ra rằng không có gì cần sửa chữa. Con muỗi đã cắn đến khi kiệt sức. Bây giờ nó có thể nghỉ trên lưng con bò.

Bí mật Thực sự

Watts nói một điều thay đổi cách tôi nhìn thấy tự cải thiện: những người thực sự chết đi bản thân nghĩ về mình như người lười biếng và may mắn. Họ không khổ sở hơn bất kỳ ai. Họ chỉ nhìn thấu ảo tưởng rằng khổ đau là cần thiết.

Bạn không cần khổ để lớn lên. Bạn không cần tự đánh bản thân để thay đổi. Bạn chỉ cần thấy rằng người cố gắng sửa chữa bạn chính là người đã làm hỏng bạn ngay từ đầu.

Sự nhận thức đó là khởi đầu của tự do. Không phải vì bạn đã sửa chữa bản thân. Mà vì bạn đã ngừng cố gắng.

Con muỗi nghỉ ngơi. Con bò đứng. Khoảnh khắc trôi qua. Và trong khoảnh khắc đó, mọi thứ đã đúng như nó nên là.